Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Người bệnh ăn thịt chim trĩ

Thuở xưa, có người mắc bệnh trầm trọng, mời thầy thuốc đến xem mạch. Thầy thuốc bảo: -Anh phải thường xuyên ăn thịt chim trĩ mới khỏi bệnh. Người bệnh chỉ mua được một con chim trĩ để ăn mà thôi, không mua thêm nữa. Thời gian sau, thầy thuốc gặp người bệnh ấy, hỏi: […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Lạc đà chết, hũ bể

Thuở xưa, có người để lúa trong hũ, lạc đà thò đầu vào hũ ăn lúa. Ăn xong, lạc đà không rút đầu ra được, người ấy rất lo. Bây giờ, có cụ già thấy thế, bảo: -Anh đừng lo, tôi có cách giúp anh làm cho lạc đà rút đầu ra được. Nhưng anh […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kết quả sau khi thân hoại mạng chung của người bố thí

1. Sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cộng trú với các loài voi Ở đây, này Bà-la-môn, có người sát sanh, lấy của không cho, sống tà hạnh trong các dục, nói láo, nói hai lưỡi, nói lời độc ác, nói lời phù phiếm, có tham ái, có sân tâm, có tà kiến, […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Gánh ghế cho vua

Thuở xưa, có vị vua muốn vào vườn Vô ưu vui chơi hưởng lạc, liền bảo quan hầu cận: -Người hãy mang một chiếc ghế vào vườn Vô ưu để ta ngồi nghỉ. Nghe vua nói thế, vị quan ấy lấy làm xấu hổ, không chịu mang ghế, bèn tâu với vua rằng: -Thần không […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Vắt sữa lừa

Thuở xưa, có những người ở vùng biên giới không biết con lừa như thế nào. Nhưng họ nghe người khác nói: “sữa lừa rất ngon”. Bấy giờ, họ bắt được một con lừa đực. Mọi người tranh nhau vắt sữa. Có người vắt đầu lừa, có người vắt tai lừa, có người vắt đuôi […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Nói dối ngựa đã chết

Thuở xưa, có người cưỡi ngựa ô đi đánh giặc. Vì tánh nhút nhát, không dám chiến đấu, nên anh lấy máu bôi lên mặt, nằm giữa đống tử thi, giả chết. Con ngựa của anh bị người khác bắt mất. Quân trận tan rồi, anh muốn về nhà, bèn cắt đuôi của một con […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Hẹn con đi sớm

Thuở xưa, có người giữa đêm bảo con rằng: Sáng mai dậy sớm, cha con mình đến thôn kia mua một ít đồ cần dùng. Người con nghe xong rồi ngủ. Hôm sau, anh dậy thật sớm, không hỏi ý cha, đi một mình đến thôn kia. Đến nơi, anh không biết làm gì, chỉ […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Nhà cũ có quỷ dữ

Thuở xưa, có ngôi nhà cũ, người ta đồn rằng trong ấy có quỷ dữ, mọi người đều kiêng sợ, không ai dám vào nghỉ ngơi. Bấy giờ, có một người tự cho mình là can đảm, nói với mọi người rằng: -Tôi sẽ vào nhà ấy ngủ một đêm cho các bạn coi. Nói […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Vì hai vợ nên mù đôi mắt

Thuở xưa, có người đàn ông cưới hai người vợ. Nếu anh gần gũi chị này thì chị kia đùng đùng ghen tức, và ngược lại nên anh đành phải nằm ngửa giữa hai người vợ, không nghiêng qua bên nào. Một hôm, trời mưa dầm mà nhà dột nát, bùn và nước rơi xuống […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Hai người con chia của

Thuở xưa, ở nước Ma- la, có người dòng Sát- đế- lợi bị bệnh trầm trọng. Biết mình sắp chết, ông dặn dò hai con rằng: -Sau khi cha chết, hai con chia tài sản của cha để lại cho đồng đều. Vài hôm sau, người cha mất. Hai người con theo lời di chúc […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Bắt chước tổ tiên ăn nhanh

Thuở xưa, có người từ Bắc Thiên Trúc dời xuống định cư ở Nam Thiên Trúc. Ở đây lâu nên anh lấy vợ người miền Nam. Mỗi lần vợ dọn cơm xong, anh ngồi ngay vào bàn, ăn uống rất nhanh, không ngại thức ăn còn đang nóng hổi. Thấy thế, người vợ hỏi: -Ở […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Nói hay làm dở

Thuở xưa, có một ông trưởng giả giàu có, cùng nhiều người lái buôn vào biển tìm của báu. Ông trưởng giả này giảng nói rất thông thạo về cách đi thuyền trên biển với mọi người rằng: -Giả sử thuyền gặp nước xoáy, hoặc chỗ có đá ngầm, vị thuyền trưởng phải cầm lái […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Vợ chồng đánh cuộc để ăn bánh

Thuở xưa, hai vợ chồng nọ có ba cái bánh. Mỗi người ăn một cái, còn dư lại một cái. Họ đánh cuộc với nhau rằng: -Nếu ai nói chuyện trước thì không được ăn cái bánh còn lại. Vì muốn ăn được cái bánh còn dư, nên cả hai vợ chồng đều giữ im […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Đệ tử Phạm thiên tạo vật

Giáo đồ của Bà –la –môn đều nói: -Đại Phạm thiên vương là cha của thế gian, có khả năng tạo ra muôn vật. Có một đệ tử Bà –la- môn nói: -Ta cũng có thể tạo ra muôn vật. Người ấy thật là kẻ ngu si, tự cho mình có trí tuệ, ông nói […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Thấy bóng vàng dưới nước

Thuở xưa, có người quê mùa đi đến bờ ao lớn, thấy trong ao có bóng vàng ròng lấp lánh. Cho đó là vàng thật, anh ta lặn xuống ao moi bùn tìm kiếm, rất mệt nhọc, nhưng không tìm được. Anh lên bờ ngồi nghỉ. Chốc lát nước trong, anh lại thấy bóng vàng […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Xem nắn bình

Thuở xưa, có hai người đi ngang qua nhà người thợ gốm, thấy người thợ nắn bình rất đẹp, trông mãi không chán. Một người bỏ đi dự đại hội, được ăn thức ăn ngon và được đồ quý báu. Người ở lại xem người thợ gốm nắn bình, tự nghĩ: “Đợi xem anh thợ […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Đòi không có vật

Thuở xưa, có người đi đường thấy một người đẩy xe chở đầy mè bị sụp xuống vũng lầy, không thể kéo lên được. Bấy giờ, người đẩy xe nói với hai người kia rằng: -Hai anh giúp tôi đẩy chiếc xe này ra khỏi chỗ bùn lầy. Hai người đồng nói: -Chúng tôi giúp […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Xin được cạo râu vua

Thuở xưa, vị vua nọ có người hầu cận rất thân tín. Một lần giao chiến, khi bị lọt vào vòng vây của địch, người hầu cận này đã liều mình cứu vua thoát nạn, an toàn trở về. Vua rất vui, hỏi y: -Hiền khanh muốn điều gì? Trẫm sẽ ban cho. Người hầu […]

Chuyên mục
Kinh phật

Kinh Bách Dụ: Đạp miệng ông trưởng giả

Thuở xưa, có ông trưởng giả giàu có lớn, mọi người xung quanh muốn được lòng ông, nên ai nấy cũng đều cung kính. Mỗi khi ông trưởng giả khạc đàm nhổ xuống đất, người xung quanh giành nhau chà đạp cho tan mất đàm. Bấy giờ, có người quê mùa không đạp kịp lên […]

Chuyên mục
Kinh phật

Bất bình đẳng sai khác của chúng sanh là do nghiệp

Bạch đại đức! Cái chung và cái riêng ấy trẫm đã hiểu rồi, nhưng trong cái chung, riêng ấy dường như có chung, riêng khác nữa, không hiểu tại sao? Ví như cùng là con người, ai cũng đầy đủ thân tâm, ai cũng đủ ngũ quan, nhưng không hiểu do đâu mà có sự […]