Tứ vô sở úy là bốn đức tự tin, không sợ hãi của Thế Tôn khi thuyết pháp, thuộc mười tám phẩm tính đặc thù của bậc Giác ngộ mà trời người không thể có (thập bát bất cộng). Theo kinh Trung bộ (Đại kinh Sư tử hống), bốn vô sở úy là: 1. Đã […]
Tứ vô sở úy là bốn đức tự tin, không sợ hãi của Thế Tôn khi thuyết pháp, thuộc mười tám phẩm tính đặc thù của bậc Giác ngộ mà trời người không thể có (thập bát bất cộng). Theo kinh Trung bộ (Đại kinh Sư tử hống), bốn vô sở úy là: 1. Đã […]
Nhất là đối với những ai tuổi đã về chiều, sau một vài cơn bạo bệnh sẽ dễ dàng nhận ra sức khỏe là vô giá. Sức khỏe và tuổi thọ của con người liên quan mất thiết đến nghiệp của người ấy. Nghiệp về sức khỏe và thọ mạng có hai loại, cũ và […]
Một thời Phật du hóa tại Na-lan-đà, ở xóm Tường, rừng Nại. Bấy giờ A-tư-la thiên có người con là Già-di-ni, sắc tướng uy nghi, chói sáng rực rỡ, lúc đêm gần về sáng, đi đến nơi Đức Phật, cúi lạy dưới chân Phật rồi ngồi sang một bên. Già-di-ni, con trời A-tư-la bạch Phật […]
“Một thời Phật du hóa tại Na-lan-đà, ở xóm Tường, rừng Nại. Bấy giờ A-tư-la thiên có người con là Già-di-ni, sắc tướng uy nghi, chói sáng rực rỡ, lúc đêm gần về sáng, đi đến nơi Đức Phật, cúi lạy dưới chân Phật rồi ngồi sang một bên. Già-di-ni, con trời A-tư-la bạch Phật […]
Phật bảo Di Lặc Bồ Tát và thiên, nhân: – …Người đời vì sự tranh đua nên sống trong cảnh thô bạo khổ cực nhọc thân làm lụng để tự cung cấp. Tôn quí ti tiện, nghèo khổ giàu sang, lớn nhỏ trai gái phải lao tâm khổ trí, suy nghĩ lo toan. Không nhà […]
Đặc biệt trong tương tác với truyền thống Upanisads[1] của Vedas[2], lời Phật đã được giải thích theo kinh nghiệm tu tập riêng của rất nhiều vị Thầy. Từ đó, các nhóm tu ít cùng quan điểm hình thành. Sự phân phái bắt đầu ra đời. Dị Bộ Tông Luân Luận[3] cho biết có tới […]
Ngu là cái gì đó rất không hạnh phúc khi có người vô tình hay cố ý dùng ngôn ngữ hoặc hình ảnh bình phẩm mình. Tuy nhiên, nếu muốn tịnh hoá tự thân, vượt thắng phiền não và thành tựu thánh trí, mình không thể không đối diện với cái ngu của mình. Ngu, […]
Thực tập theo pháp nhân thừa và thiên thừa cầu phước báo trời người có thể xem là nền tảng tu tập của hàng Phật tử tại gia. Với pháp nhân thừa, trọng tâm là quy y Tam bảo, giữ gìn năm giới, làm phước thiện trong khả năng. Với pháp thiên thừa, trọng tâm […]
Này Bà la môn, ông làm như vậy là đúng trách nhiệm. Này Bà la môn, ai tìm đồ ăn thiết thực theo thường pháp, sau đó nuôi dưỡng mẹ cha thì người ấy được nhiều công đức. Thế Tôn nói kệ: Người nào theo thường pháp/Nuôi dưỡng mẹ và cha/Chính do công hạnh này/Đối […]
“Một thời Phật du hóa giữa những người họ Thích, trú trong một đô ấp của Thích gia tên là Di-lũ-ly. Bấy giờ Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la… đến trước Đức Phật cúi đầu lễ sát chân và lui ngồi một bên. Đức Thế Tôn hỏi: – Đại vương, Đại vương thấy Ta có những nghĩa […]
Nên trước khi nàng Am-la, một giai nhân tuyệt sắc của thành Tỳ-xá-ly đến cúng dường, Thế Tôn phải nhắc các Tỳ-kheo tân học tinh cần nhiếp tâm an trụ, chánh trí, chánh niệm. Thế Tôn đã chỉ dạy thật rõ ràng, tu tập không nhất thiết phải cố trốn chạy cuộc đời với cảnh […]
Mỗi người sống ở trên đời đều có một cách kiếm ăn khác nhau. Tu hành cũng không ngoại lệ, có thực mới vực được đạo, phải có bốn vật dụng tối thiểu. Ngày xưa, chư Tăng ‘chỉ theo đúng pháp kiếm ăn để tự nuôi sống’, đó là hạnh khất thực ‘một bát cơm […]
Một trừ gió, hai trừ nước dãi, ba sanh tạng được tiêu, bốn trong miệng không hôi, năm mắt được trong sạch. Này Tỳ-kheo, đó gọi là thí người tăm xỉa răng có năm công đức. Nếu thiện nam, thiện nữ nào cầu năm công thì hãy nghĩ đến việc dùng tăm xỉa răng bố […]
Mỗi người phải biết dừng lại các pháp ác đúng lúc, không để cho quá muộn. Phải tích lũy công đức mọi lúc mọi nơi nhằm làm của để dành. “Một thời Đức Phật du hóa tại Bạt-kì-sấu, ở đô ấp A-nô-ba của người Bạt-kì. Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói: – Cũng vậy, này […]
Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetanava, dạy các Tỷ kheo: – Sự nghèo khổ, này các Tỷ kheo, là một sự đau khổ cho người có tham dục ở đời. Khi một người nghèo khổ không có sở hữu, sống túng thiếu, phải mắc nợ, phải chấp nhận tiền lời, khi thời […]
Khi cha mẹ qua đời chính là thời khắc mà chúng ta cảm nhận về sự mất mát rõ ràng nhất, dầu sinh diệt vẫn liên tục diễn ra quanh ta trong mỗi phút giây. Dĩ nhiên cảm xúc vỡ òa, mất mát trào dâng, đau thương ngút ngàn khi ly biệt xảy đến là […]
Hành trang hoằng pháp của Tôn giả dĩ nhiên là thâm hiểu và thân chứng giáo pháp. Trước khi thực sự dấn thân, Tôn giả Phú-lan-na đã được Đức Phật trao cho “tóm lược giáo pháp”, có thể xem là chìa khóa để bên trong tự làm thanh tịnh mà đạt đến Niết-bàn, bên ngoài […]
“Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhơn muốn lễ bái chùa tháp Như Lai, nên thực hành mười một pháp lễ chùa Phật.Thế nào là mười một? Hưng khởi tâm dõng mãnh vì có thể kham; ý không tán loạn vì thường nhất tâm; … vì ghi nhớ chuyên tâm các pháp Chỉ; vì ghi […]
“Một thời Phật du hóa giữa những người họ Thích, trú trong một đô ấp của Thích gia tên là Di-lũ-ly. Bấy giờ Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la… đến trước Đức Phật cúi đầu lễ sát chân và lui ngồi một bên. Đức Thế Tôn hỏi: – Đại vương, Đại vương thấy Ta có những nghĩa […]
Một thời, Thế Tôn đang du hành giữa dân chúng Kosala, dạy các Tỷ kheo: Này các Tỷ kheo, sự xuất hiện của ba hạng người này, khó tìm được ở đời. Thế nào là ba? Này các Tỷ kheo, sự xuất hiện của Như Lai, bậc A la hán, Chánh đẳng giác, khó tìm […]