Chìa Khóa Dẫn Đến Giác Ngộ

CHÌA KHÓA DẪN ĐẾN GIÁC NGỘ
(The Key to Enlightenment)

Thứ hai, ngày 02 tháng 05 năm 1994
Lời khai thị tâm yếu từ Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa đời thứ XII

Sự hiểu biết về sự vật hiện tượng thông thường đơn
thuần
chỉ là trí tuệ thế gian. Liệu loại trí tuệ này có thực sự giúp ta tiến
bước trên con đường giác ngộ hay không là điều không thể chắc chắn. Tích cực
khai triển trí tuệ thế gian trước khi ta bước trên con đường đạo của sự trải
nghiệm thực chứngviệc làm thực tiễn, hữu ích và quan trọng, tuy nhiên chỉ
với điều kiện ta đủ sắc bén để không bị ‘lạc đường’ mà điều này thì dĩ nhiên
phụ thuộc nơi sức mạnh của nội tâm. Ở đây, tôi dùng từ ‘lạc đường’ để hàm chỉ
rằng thông qua trí tuệ thế gian tầm thường ta có thể làm đánh mất Đại Trí Tuệ.

Hình bên phải: Đức Pháp VươngThượng sư của ngài – đại hành giả Yogi Gen Khyentse

Hình bên trái: Ngài Gyalwang Drukpa quang lâm chùa Quang Ân – Hà Nội (ảnh: Tùng Lâm)

Thực tế là tất cả chúng ta đều biết rất nhiều điều về
thế giới sự vật hiện tượng và điều đó không hề giúp ích gì cho chúng ta tìm ra
con đường chân thật tới giác ngộ. Mà trái lại, nó gây chướng ngại cho trí tuệ
chân thực và vì thế, chúng ta lừa dối chính bản thân mình. Những gì mà rất
nhiều người trong chúng ta cho là rất có ý nghĩa thì thực tế chúng lại chẳng có
ý nghĩa gì, và chúng ta cứ mãi hành động một cách si mê tất cả chỉ vì chúng ta
không có chiếc chìa khóa vàng Đại Trí Tuệ.

Có hai loại si mêsi mê về mặt tâm linhsi mê thế
gian
. Si mê trong tâm linh đơn giản là một sự bám chấp vào cuộc sống, đặc biệt
là bám chấm vào những nghi lễ mà không một chút hiểu biết chân thực về ý nghĩa
sâu xa của nó. Loại si mê này sẽ tan biến khi bạn khai triển được Đại Trí Tuệ
chân thật về những gì mà bạn gắn kết trong quá trình tu tập như bản tôn, các
nghi thức, thiền địnhcầu nguyện, v.v…

Sự gắn kết này cũng có thể được gọi là tín tâm chí
thành
hay đức tin (hay chính tín chứ không phải mê tín, niềm tin mù quáng). Là
một hành giả thực hành chính đạo, bạn cần phải có sự hiểu biết tư duy logic và
chân thực. Sẽ rất đáng kinh ngạc nếu một ai đó có thể đặt chân bước đi trên con
đường
đạo pháp với một niềm tin mù quáng. Cho dù không có gì là không thể xảy
ra trên thế giới này, điều này là hầu như không thể.

Về tín tâm chí thành dâng hiến, một hành giả cần
phải
biết phân biệt giữa tín tâm chí thànhái chấp hay sự bám chấp thường
tình. Hầu hết chúng ta đều thủ nhiễm ái chấp một cách rất tự nhiên mà không một
chút trí tuệ hiểu biết. Nếu con đường giác ngộ chỉ yêu cầu thứ ái chấp này thì
tại sao chúng ta đến giờ vẫn chưa giác ngộ? Như đã bàn đến trước đó, tín tâm
chí thành dâng hiến là trí tuệ hiểu biết sâu xa không điều kiện. Ví dụ như, nếu
một người nào đó hiểu biết về cây tre rằng thân tre rỗng ở bên trong thì dù
người khác có cố thuyết phục họ rằng một thân tre nào đó là đặc, không rỗng đâu
thì cũng không thể thuyết phục nổi họ.

Vì thế, bạn cần phải thực sự hiểu được sự khác biệt
giữa tín tâm dâng hiến và thủ chấp. Để làm được điều này, như đã đề cập tới ở
trên, bạn phải có được trí tuệ đúng đắn. Trong tiếng Tạng, trí tuệ này được gọi
là ‘sherab’, nghĩa là ‘đại trí’. Trí tuệ ấy siêu việt hơn mọi thứ trí tuệ hiểu
biết
thông thường khác. Gọi là ‘đại’ vì nó thù thắng hơn sự hiểu biết thế gian
của phàm nhân, bởi vì nó có năng lực giúp ta tái sinh vào những cõi giới cao
hơn và cuối cùng là vì nó mang lại sự giải thoát tối thượng. Ngoài ra, trí tuệ
ấy ‘vĩ đại’ vì nó có năng lực ban mọi điều tốt đẹp của thế gianxuất thế
gian
.

Nếu bạn thực hành tiệm tu hoặc bằng cách sử dụng thứ
trí tuệ siêu việt này như là nền tảng căn bản, hoặc bằng cách xem nó như phần
tinh túy bên trong bất khả phân của tín tâm dâng hiến, thì bạn sẽ nuôi dưỡng
được tín tâm đúng đắn chân thật dựa trên một nền tảng vững chãi. Thông qua sức
mạnh
năng lực trưởng dưỡng tín tâm chân thật ấy, một cách tự nhiên vô tác, bạn
sẽ khai phát tâm nguyện muốn giải phóng khỏi cỗ máy của luân hồi sinh tử
mong muốn đạt đến sự an lạc thù thắng siêu vượt luân hồi tử sinh. Quan kiến
biên
về thực tại sẽ bừng sáng trong tâm bạn thông qua trưởng dưỡng tín tâm chân
thành
ấy. Bạn sẽ thực chứng rõ ràng minh xác Đức Thượng Sư, Phật, Pháp, Tăng
của chính mình, lý nhân quả, ý nghĩa của kiếp sống quá khứvị lai cũng như
trực nhận được rằng vạn pháp đều là thân giác ngộ. Tất cả những âm thanh bạn
nghe thấy đều là khẩu giác ngộ và bạn sẽ biết được tâm của người khác như tâm
của chính mình vậy. Được truyền cảm hứng từ niềm tin xác quyết rằng trí tuệ
mật
này hiện hữu trong tất cả mọi chúng sinh phàm tình, bạn sẽ phát khởi tâm
nguyện
thành tựu đại giác ngộ. Đây được gọi là tâm chí thành tín nguyện.

Thủ chấp hoàn toàn đối lập với tâm chí thành tín
nguyện. Bạn cần phải quán chiếu tầm quan trọng để không bị lẫn lộn mịt mờ.

Bạn cũng cần phải soi xét tìm hiểu xem mục đích đến
với đạo pháp của mình là gì. Thực hành đạo vì mục đích mưu cầu hạnh phúc cho
đời này và để được tái sinh vào cảnh giới cao hơn được gọi là sơ tín tâm. Tuy
nhiên
, một số Phật tử trong xã hội hiện đại ngày nay xem đây là tín tâm chân
thành
tín tâm khởi phát nơi mỗi người có thể là ngụy tạo và duy ý chí.

Nếu bạn thực hành Phật Pháp với tâm nguyện muốn giải
thoát
mình khỏi luôn hồi thì đó gọi là trung tín tâm.

Nếu phát tâm thực hành đạo pháp không chỉ vì lợi ích
giải thoát khỏi luân hồi của riêng mình mà còn thành tâm mong muốn giải thoát
hết thảy chúng sinh khỏi luân hồithiết lập họ trong đại giải thoát
thượng
thì đây gọi là thượng tín tâm. Sự tín tâm này được thực hành chủ yếu dựa
trên
tâm từ bi. Sẽ khá là khó khăn nếu trưởng dưỡng lòng tín tâm thượng đẳng
này mà không có sự hỗ trợ của tình yêu thươnglòng bi mẫn, cho dù thậm chí
nếu nó có thể được dựa trên nền tảng trí tuệ đã được khai triển ở một mức độ nhất
định
.

Bàn về tín tâm dâng hiến, tôi cho rằng những hành
động như ‘ngước mắt sùng bái’ hay chảy nước mắt xúc động trước một bài
pháp là rất không phù hợp bởi lẽ đó đơn thuần chỉ là những cảm xúc bột phát của
một sự xả ly giả tạo. Phản ứng này giống như bông hoa khô héo vào buổi cuối thu
vậy. Tín tâm dâng hiến chân thật là thứ trí tuệ tôn quý hợp nhất của tín tâm,
tinh tiến, trí tuệ và hạnh xả ly.

Đặc biệt là trong mối liên kết thượng sưđệ tử, tôi
chẳng thấy ở đó bất kỳ một ý nghĩa nào trừ phi mối quan hệ ấy được truyền cảm
hứng
từ tâm xả ly mạnh mẽ của đại trí tuệ trân quý. Mọi người theo đuổi nó rất
nghiêm chỉnh nhưng thực sự giống như họ đang chơi trò xây lâu đài bằng cát của
trẻ con vậy. Những người thày và đệ tử như thế thật đáng chê cười. Mối quan hệ
của họ được gắn kết với nhau bằng một sự dính chấp mạnh mẽ ngụy trang dưới vỏ
bọc của tín tâm nhưng lại không có sự xả ly trong đó.

Một hành giả phải có ít nhất là sơ tín tâm như giảng
giải
ở trên. Dường như những người đệ tử thời nay không chịu trưởng dưỡng
tín tâm cũng như chẳng tìm thấy lý do gì để dự phần vào mối liên kết thày trò ngoại
trừ họ tự mắc bẫy chính mình với tâm bám chấp và ái nhiễm, giống như loài thú
đói khát hau háu tìm miếng mồi ngon vậy, và họ sẽ chỉ chuốc lấy khổ đau và lừa
dối lẫn nhau mà thôi.

Tựu chung, một cảm giác an lạc trong sáng tự nhiên
hiện khởi khi bạn hiểu được những nguyên nhân căn bản dẫn bạn đến với đạo pháp,
rồi sau đó lắng nghe, tìm hiểu và ghi nhớ những phẩm tính giác ngộ. Đây được
gọi là tín tâm chí thành minh quang (đức tin chân thật).

Sự khác biệt giữa chính tín tâm này với dục lạc đến từ
thủ chấp rất vi tế cho nên rất khó phân biệt chúng. Câu kệ dưới đây trích từ
một trong những bài ca của Đức Jetsun Milarepa vô song có lẽ sẽ giúp ta phân
biệt
được sự khác biệt:

Ngươi, giống như loài cá,
Tín tâm càng nhiều
Con nước càng sâu hơn,
Còn ta, hành giả yogi
Mang lòng sùng kính trong tâm.

Tín tâm của một hành giả yogi sẽ bất động không đổi thay
trước những khó khăn dù là khắc nghiệt nhất. Nó không phụ thuộc vào hoàn cảnh
thuận hay nghịch. Cho nên tôi thiết nghĩ các bạn cũng có thể phân biệt được
theo cách này.

Ha! Ha! Hãy kiểm chứng xem điều này đúng hay không!
Hi! Hi! Như Đức Phật Thích Ca đã dạy:
Tựa như vàng phải dùng lừa để thử,

Cắt, mài và dũa,

Hãy kiểm chứng chân lý

Đừng vội chấp nhận chỉ vì lòng tôn kính.

Vì thế, bạn có quyền được kiểm chứng chiêm nghiệm.

Người thày ít nhất phải là người có sự trải nghiệm
thực chứng trong tu tập thực hành, có những phẩm hạnh hoàn hảo rõ ràng không
lầm lẫn như tín tâm chí thành và những phẩm chất khác mà tôi đã đề đề cập đến ở
trên về những tiêu chí yêu cầu đối với người đệ tử. Chắc chắn không phải là
người thày không cần tuân theo những quy tắc còn người đệ tử thì bị buộc phải
kinh qua những thử thách gam go. Vai trò trách nhiệm của người thày phải là
nhấn mạnh được tầm quan trọng của sự gắn kết với Phật đạo (chứ không phải là với
tích cách của người thày). Trong khi nhất tâm hướng về Phật đạo một cách đúng
pháp vì lợi ích tha nhân, người thày cũng đồng thời bảo hộ chăm lo cho những
người đệ tử bắt đầu bước trên con đường đạo. Dẫn dắt đệ tử trên con đường tu
Phật
nhiêu ích tha nhânmục đích chính yếu của thực hành Phật đạo. Nếu
không
làm lợi ích cho hữu tình thì toàn bộ sự nghiệp tu hành Phật Pháp mất đi
mục đích đích thực của nó.

Đức Jetsun Milarepa đã hát rằng:

điên đảo
nếu một người dẫn dắt những người khác ra khỏi luân hồi trong khi
bản thân họ còn chưa đáo bỉ ngạn. Cũng giống như một người đuối nước
mà lại cố sức giải cứu mình bằng cách túm lấy một kẻ chết đuối
khác vậy’
.

Theo cách này, mọi nỗ lực chắc chắn đều tan thành
mây khói. Mục đích ý nghĩa chân thực của đời này và các kiếp vị
lai
đều là uổng phí, bản thân mình và tha nhân đều chuốc lấy khổ đau
mà thôi.

Tôi, Drukpa đời thứ XII, tên thường gọi đơn giản
là ‘Padma’, vì không thể khước từ lời cầu pháp chân thành của bạn
hữu nên viết bài pháp này với mong nguyện nhỏ nhiệm thôi là có thể
đem lại lợi ích cho tha nhân.

Nguồn/Source: The
Key to Enlightenment (www.drukpa.com)

Đánh giá

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Scroll to Top